Chương 94: Nhân thiết

[Dịch] Ta Không Phải Hí Kịch Thần

Tam Cửu Âm Vực

7.225 chữ

31-05-2026

Trần Lăng ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định bám theo.

Với tư cách là Chấp pháp giả phụ trách Hàn Sương phố, Trần Lăng có trách nhiệm thống kê nhân khẩu trên địa bàn. Dù là chết tự nhiên cũng phải ghi chép lại, huống hồ lỡ như xảy ra vụ án mạng nghiêm trọng nào đó...

Hơn nữa, hắn cũng tò mò muốn biết rốt cuộc người chết là ai ở Hàn Sương phố mà lại gây ra động tĩnh lớn đến thế.

Dưới sắc trời nhá nhem tối, Trần Lăng đi tuốt phía sau, theo chân đám người kia đến một bãi hoang dã ở Hậu sơn. Suốt dọc đường, mọi người cứ xì xầm to nhỏ, nói mấy câu đại loại như "đưa đi xa một chút cho khuất mắt", "đừng có quay về nữa", khiến Trần Lăng nghe mà càng thêm mờ mịt.

Dưới sự chỉ huy của Ông chủ Hứa, vài người dân to khỏe bắt đầu xúc đất. Chẳng mấy chốc, họ đã đào xong một cái huyệt đủ rộng rồi từ từ hạ cỗ quan tài xuống.

"Được rồi, lấp đất đi, đốt thêm chút tiền giấy nữa... coi như xong chuyện."

Ông chủ Hứa ném luôn hai cái túi đựng trái tim xuống huyệt, mấy người kia lập tức hì hục lấp đất.

Nhìn cỗ quan tài đỏ chót dần biến mất dưới lớp đất, mọi người mới khẽ thở phào nhẹ nhõm, tiếng xì xầm bàn tán cũng lớn hơn ban nãy một chút.

"Phen này chắc là êm xuôi hẳn rồi..."

"Nghe bảo chỗ này phong thủy tốt lắm, mong là hắn sẽ được yên nghỉ."

"Lát về phải sang phố bên cạnh đặt cái bia mộ dựng lên cho hắn mới được. Chứ để trơ trọi mỗi đống đất thế này trông rợn người quá... Cứ có cảm giác hắn vẫn có thể bò lên lại ấy."

"Làm gì có chuyện đó, chẳng lẽ hắn hóa thành quỷ thật chắc?"

"..."

Lý lão bản cùng mấy người nữa cũng ngồi xổm xuống, móc đâu ra một cái lò hóa vàng. Họ châm lửa đốt tiền giấy rồi thả vào trong. Một cơn gió lạnh lẽo thổi quét qua bãi hoang dã, cuốn tung túi tiền giấy còn lại bên tay lão bay lả tả khắp nơi.

Giữa không gian nhá nhem tối, một bóng người chủ động bước tới, cúi xuống nhặt giúp lão từng tờ một.

"Cảm ơn nhé." Lý lão bản không nhìn rõ mặt người kia, chỉ thuận miệng nói một câu.

"Không có gì."

Lý lão bản sững người, chợt thấy giọng nói này nghe hơi quen tai.

Người nọ nắm xấp tiền giấy đi đến bên lò hóa vàng đang cháy dở, thả từng tờ một vào trong. Ánh lửa bùng lên rực rỡ, dần dần soi rõ những đường nét trên khuôn mặt người đó giữa màn đêm.

"À này Lý lão bản, mọi người đang chôn ai vậy?" Ánh lửa hắt lên nửa khuôn mặt Trần Lăng khi hắn từ từ ngẩng đầu lên.

Lý lão bản đứng hình ngay tắp lự.

Lão ra sức chớp chớp mắt, vẻ mặt y như vừa gặp ma!

"Lão Lý, ông đốt tiền giấy chậm quá đấy, bên này bọn tôi xong xuôi hết rồi." Ông chủ Hứa bước tới phía sau Trần Lăng - lúc này đang ngồi xổm quay lưng lại, không nhịn được bèn lên tiếng càu nhàu,

"Đốt nhanh lên còn để bà con đi về nghỉ ngơi nữa."

"Cậu... cậu cậu... hắn... hắn!!" Mặt Lý lão bản trắng bệch, một ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào Trần Lăng, ấp úng mãi không thốt nên lời.

"Hắn cái gì mà hắn?"

Ông chủ Hứa khó hiểu cúi đầu xuống, vừa vặn lúc Trần Lăng ngẩng lên nhìn lão. Ánh lửa hắt từ dưới cằm lên soi rõ nửa khuôn mặt hắn, trắng bệch và quỷ dị đến rợn người.

"Ông chủ Hứa." Trần Lăng chợt nhớ ra chuyện gì đó, "Đào tử của tôi đâu rồi?"

【Điểm Khán giả kỳ vọng +3】

【Điểm Khán giả kỳ vọng +3】

【Điểm Khán giả kỳ vọng...】

Hai mắt Ông chủ Hứa trố ngược lên, lão nhìn chòng chọc vào mặt Trần Lăng. Vài giây sau, hai mắt lão lật trắng dã rồi lăn đùng ra ngất xỉu ngay tại chỗ.

"Ông chủ Hứa?"

"Ơ kìa, Ông chủ Hứa bị sao thế?"Thấy vậy, những người khác lập tức xúm lại. Đang lúc chưa hiểu chuyện gì xảy ra, một bóng người chợt bước tới đỡ lão dậy.

"Ông ấy sao thế?" Trần Lăng khẽ nhíu mày.

Cơn gió nửa đêm thổi qua vùng hoang dã, cuốn tung mớ tiền giấy trước mặt Lý lão bản, bay lả tả quanh người Trần Lăng...

Khoảnh khắc tiếp theo, tất cả mọi người đều nín thở... Họ đứng chết trân như tượng. Vài giây sau, đám đông hoảng loạn quay đầu, cắm cổ chạy thục mạng xuống núi!!

Trơ mắt nhìn mọi người chạy trối chết như gặp ma, ánh mắt Trần Lăng tràn đầy vẻ khó hiểu.

"A Lăng?" Một giọng nói vang lên từ bên cạnh.

"Chú Triệu." Trần Lăng nhìn chú Triệu - người duy nhất không bỏ chạy, nhịn không được bèn hỏi: "Chuyện này là sao vậy chú?"

Chú Triệu nhìn hắn bằng ánh mắt phức tạp. Một lúc lâu sau, chú mới thở dài thườn thượt...

...

Nửa tiếng sau.

Dưới màn đêm, cánh cửa Quán ăn sáng nhà họ Triệu được đẩy ra.

Chú Triệu thắp đèn dầu, hâm nóng một bát sữa đậu nành từ dưới bếp rồi bưng lên bàn cho Trần Lăng.

"Yêu ma thích ăn tim người á?" Trần Lăng nghe chú Triệu kể xong, gương mặt xẹt qua vẻ ngỡ ngàng: "Con đâu có..."

"Họ bảo đều nhìn thấy tận mắt rồi. Hôm đó trên phố, con móc từng trái tim trong túi ra phát cho mọi người... Bọn họ sợ chết khiếp đi được." Chú Triệu nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp.

"A Lăng à... Chuyện của bố mẹ con và A Yến, thật ra chú cũng nghe nói rồi. Chú hiểu tâm trạng của con lúc này... nhưng mấy con đường tà ma ngoại đạo đó, con tuyệt đối đừng có dấn thân vào."

Trong đầu Trần Lăng lập tức hiện lên cảnh tượng hôm đó mình bị các ông chủ vây quanh trên phố. Nhưng rõ ràng thứ hắn phát là đào tử cơ mà...

Khoan đã.

Trần Lăng chợt nhớ lại cảnh tượng mỗi khi mình phát một quả đào tử, điểm Khán giả kỳ vọng lại tăng vọt. Sắc mặt hắn bỗng chốc trở nên khó coi.

Hình như hắn đã hiểu ra mọi chuyện là thế nào rồi...

Thảo nào hôm đó có người vấp ngã trước cửa nhà hắn, rồi quay lại dập đầu cộc cộc ba cái rõ to. Hóa ra là coi hắn thành biến thái sát nhân ma.

"Sau khi con phát đào tử xong thì đi Binh Đạo Cổ Tàng... Khoảng thời gian này, lời đồn về con ngày càng quái dị. Có người bảo con là yêu ma chuyển thế, có người lại nói tâm lý con có vấn đề. Thậm chí người bên ngoài Hàn Sương phố cũng nghe nói đến chuyện của con rồi."

"...Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi." Trần Lăng nghẹn họng cả buổi mới thốt ra được một câu như vậy.

"Chú cũng nghĩ chắc là hiểu lầm thôi."

Chú Triệu lại lấy cho hắn mấy quả trứng luộc nước trà, lải nhải dặn dò: "Nhưng con phải chú ý đấy, mấy lời đồn này sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của con... Cứ thế này mãi thì chẳng ai dám đến gần con nữa đâu."

Trần Lăng bôn ba suốt chặng đường, căn bản chưa được bữa nào no bụng. Lúc này hắn bóc mấy quả trứng nhét vội vào miệng, tu ừng ực bát sữa đậu nành trên bàn.

"Để con tìm lúc nào đó... giải thích với họ vậy."

Trần Lăng ăn xong, bất đắc dĩ đáp lời.

Sự việc đi đến bước này hoàn toàn không phải điều hắn muốn... Nhưng đám Lạc tử nhân trên Ghế khán giả thật sự có sở thích quá quái gở. Hắn căn bản không biết trong lúc mình hoàn toàn không hay biết gì, hình tượng của bản thân đã bị xuyên tạc đến mức độ nào rồi.

Đúng lúc hai người đang trò chuyện, một bóng người mệt mỏi đi ngang qua đường, đẩy cửa bước vào.

"Trần Lăng?"

Triệu Ất nhìn thấy Trần Lăng ở trong nhà, đầu tiên là sững sờ, sau đó bực dọc lên tiếng: "Sao nửa đêm nửa hôm rồi anh còn chạy đến nhà tôi ăn cơm thế?"Triệu Ất bản tính vốn lỗ mãng, nên dù Trần Lăng giờ đã làm Chấp pháp giả, hắn cũng chẳng nể nang chút nào. Hắn vẫn giữ cái thói hống hách như hồi bé, nhìn Trần Lăng kiểu gì cũng thấy ngứa mắt.

Mấu chốt là, về cái vụ bị bố ruột hiểu lầm là thích đàn ông dạo trước, Triệu Ất đã nghĩ đi nghĩ lại rất lâu và vẫn thấy có gì đó sai sai. Hắn đoán chắc mẩm là do thằng nhãi Trần Lăng này giở trò sau lưng... Tiếc là lại chẳng có bằng chứng.

Thế nên lúc này chạm mặt Trần Lăng, đương nhiên hắn chẳng thèm tỏ vẻ tử tế gì.

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!